Ma đế độc tiên bí sử

Chương 11: Chiếu Tâm thạch, chiếu lòng người

mã giảm giá lazada hôm nay


"Sư phụ đi vào?" Vẻ mặt Vân Khởi bất động, tay trái vuốt nhẹ nhẫn đen trên tay phải một hồi.

Tô Diệp Tử sắc mặt cứng đờ, sau đó vẫn cười như cũ: "Đương nhiên, vi sư lại ở trong Thiên Kinh lâu uống một đêm rượu hoa. Ánh trăng say lòng người, hương rượu say lòng người, mỹ nhân càng say lòng người."

"Thật không." Vân Khởi rũ mắt, nhếch môi lên, âm thanh lại dần dần chìm xuống, "Có cơ hội ta nhất định đi xem... là mỹ nhân nhường nào, có thể khiến sư phụ say."

"Ha... Đều là chuyện đã từ mấy trăm năm trước, hồng nhan cũng thành xương khô..."

Tô Diệp Tử đang chìm đắm trong chột dạ cũng không thể bắt kịp tâm tình chập chờn của Vân Khởi ngồi bên cạnh mình.

Đề tài này tới đây tựa hồ có chút không thể tiếp tục được nữa, Vân Khởi tâm tư chuyển xoay một cái, rơi lên một chuyện khác: "Sư phụ đã nói, sau khi thần hồn đạt đến cực hạn phàm giới, gặp cơ duyên liền có thể tiến vào Thần giới. Không biết cơ duyên này là cái gì? Chẳng lẽ chính là Hàn Quỳnh diệp mà Hồng Hoang trưởng lão nói đến?"

Sắc mặt Tô Diệp Tử quái lạ chốc lát, nói rằng: "Hàn Quỳnh diệp quả thật có công hiệu giúp người đột phá cảnh Hỗn Độn nhập Thần giới, cơ duyên mà ta nói, không nhất định phải là Hàn Quỳnh diệp... Dù sao Hàn Quỳnh Diệp trên trời dưới đất cũng chỉ có một bụi."

Vân Khởi cau mày: "Đó là cơ duyên gì?"

Tô Diệp Tử chỉ vào đỉnh đầu, trong ánh mắt lạnh lùng: "Thần vẫn (chết)."

Vân Khởi choáng váng, nghiêng người xoay lại nhìn hắn: "Tiến vào Thần giới... Cũng sẽ chết?"

"Vì sao không?" Khóe miệng Tô Diệp Tử cong lên, nụ cười châm biếm, "Phàm giới có phân chia tiên ma, Thần giới sao lại có thể hòa nhạc một mảnh? Tại Thần giới, ma thần cùng tiên quân đấu pháp cũng không hiếm thấy, một khi "thân tử đạo tiêu", danh ngạch trống, liền do phàm giới bổ khuyết vào, hai bên trước sau duy trì vĩnh cửu."

Vân Khởi trầm mặc một hồi, đột ngột mở miệng: "Sư phụ đối việc của Thần giới hiểu rõ rất nhiều."

Tô Diệp Tử trừng mắt nhìn: "Đàn tông chính là thiên hạ đệ nhất tiên môn, có ghi phép liên quan với những điển tịch này. Tuy rằng tu giả một khi tiến vào Thần giới liền không thể trở về, nhưng trong thiên địa thỉnh thoảng vẫn sẽ có lời dặn của Thần rơi xuống, thậm chí có ít can thiệp."

"Can thiệp?" Vân Khởi như nghĩ tới điều gì, ánh mắt cả kinh.

"Ngươi nghĩ không sai." Tô Diệp Tử gật đầu, "Như ta thấy, năm đó ma đế Lệ Thiên nửa ngày Ngưng Khí Thông Mạch tiếp nhận "Thiên đố", hơn phân nửa chính là Thần giới quấy rầy, còn là vị ma thần hoặc là tiên quân nào ra tay, mục đích vì sao, thì không được biết rồi."

"Thần giới cũng sẽ có tư dục?"

"Đương nhiên là có," Tô Diệp Tử không để ý cười một tiếng: "Thần giới ma thần tiên quân cũng đều là tu giả tấn thăng, hơn nữa bọn họ vừa vặn chính là thành phần sẽ có tư dục trong tu giả."

Vân Khởi không hiểu nhìn về phía hắn.

Tô Diệp Tử trầm mặc một chút, hắn nhìn phong cảnh phía sau hai người, nhân gia núi xa nơi cuối chân trời, một lát sau mới ngữ điệu nhàn nhạt đã mở miệng: "Trên đời này có thánh nhân chân chính vì muôn dân mà tu trường sinh cứu thiên hạ, nhưng thánh nhân sẽ không cần thăng lên Thần giới, muôn dân của bọn họ đều ở nhân gian, bọn họ liền ở nhân gian. Vì lẽ đó trong những người thăng lên Thần giới, đều là cầu bản thân trường sinh mà thôi."

Vân Khởi im lặng.

Tô Diệp Tử hồi thần: "Đương nhiên, cũng không phải cầu trường sinh vì bản thân thì có gì là không đúng, hai người không phân chia cao thấp, mọi người lựa chọn không giống nhau thôi."

Vân hỏi hỏi: "Vậy sư phụ muốn chọn là cái nào?"

Tô Diệp Tử Văn trầm mặc, một hồi lâu sau hắn cười khẽ: "Ta không giống nhau... Ta không có lựa chọn nào khác."

Vân Khởi không tiếp tục hỏi thăm nữa, "Bất luận sư phụ chọn cái nào, ta đều sẽ theo sư phụ tiếp tục đi."

Tô Diệp Tử ngẩn ra, chuyển mắt nhìn hắn: "Mọi người có đạo riêng."

"Sư phụ đã quên ngày đó đã nói với Hồng Hoang trưởng lão ra sao rồi ư?" Vân Khởi nhìn về phía Tô Diệp Tử, khẽ cong môi, bỗng nhiên nở nụ cười. Nụ cười này cũng không nổi bật, nhưng nở nụ cười khiến người này mặt như quan ngọc long chương phượng tư, càng khiến người ta không chuyển nổi mắt. Tô Diệp Tử cách Vân Khởi gần hơi quá, gần đến mức không thể tránh khỏi không thể trốn đi đâu được vì nụ cười phong hoa này, hoảng hốt một chốc hắn mới nghe được Vân Khởi mở miệng, "Gặp được sư phụ, chính là đạo của ta."

Tô Diệp Tử hồn du thiên ngoại không biết bao lâu, sau khi hoàn hồn thì hận không thể che mặt chạy đi, sau khi lặng im rất lâu hắn rút kinh nghiệm xương máu, thần sắc nghiêm túc đứng đắn nhìn Vân Khởi: "Đồ đệ ngoan, ngày sau nếu ngươi bị ai buộc đấu pháp, không cần vận dụng tu vi thần hồn, ngươi cười với hắn là tốt rồi."

Vân Khởi sững sờ, tiện đà bất đắc dĩ: "Sư phụ, ngươi lại trêu ta."

Tô Diệp Tử lắc đầu: "Con người ta rất nghiêm túc, xưa nay không nói đùa đâu."

Vân Khởi còn muốn nói thêm, bỗng nhiên trên vách đá đối diện bay ra một con tước nhi, bay lại chỗ sư đồ hai người.

Tô Diệp Tử thấy bùa truyền âm hóa thành tước nhi, đưa tay muốn tiếp lấy, kết quả tước nhi xem cũng không liếc hắn một cái, trực tiếp bay lên vai Vân Khởi.

Tô Diệp Tử vô tội nhìn Vân Khởi: "Ngươi xem ta nói có đúng lắm hay không, ngay cả nó chọn người nhận tin đều muốn mặt đẹp."

Vân Khởi bất đắc dĩ giơ tay, tước nhi kia bay đến lòng bàn tay hắn, hóa thành một lá bùa, lập tức, âm thanh của Húc Dương trưởng lão từ bên trong truyền ra: "Vân Khởi sư điệt, hôm nay là điển lễ khai sơn nạp đồ lần này của Đàn tông, ngươi thân là đệ tử thủ phong duy nhất của Hàn Quỳnh phong, phải tham dự."

Không khí lặng im một lúc, Vân Khởi cho rằng truyền âm này đã kết thúc, vừa muốn có hành động, liền nghe thấy câu cuối cùng của truyền âm ——

"Ừ... Tô sư đệ nếu có việc, thì không cần đến."

Truyền âm kết thúc, lá bùa kia hóa thành tro tàn tan trong không trung. Vân Khởi có chút không biết nên khóc hay cười thu tay về: "Xem ra do hôm qua sư phụ có mặt ở thi đấu ngoại tông, khiến Húc Dương sư bá cũng không yên lòng."

Tô Diệp Tử cười cho qua chuyện, không hề để ý: "Thi đấu ngoại tông không nghiêng về tỷ đấu chân chính, nhiều là kỹ năng màu mè, rất nhiều đệ tử vì theo đuổi sự hoa lệ cùng huyễn kỹ mà cố ý cải biến, tính thực chiến hạ thấp quá nhiều —— Nhiều vô số kể, mọi việc như thế, bọn họ đi sai đường, mà ta là trưởng lão đốc sát, nếu ta không thấy thì cũng được, ta vừa thấy, đương nhiên phải nói."

Vân Khởi nhìn hắn: "Sư bá sư thúc đều không nói."

"Bọn họ không nói, ta phải giống bọn họ sao?" Tô Diệp Tử vẫn cười, ánh mắt lại thanh minh như định, "Bọn họ không sai, ta không thích làm vậy mà thôi. Ta cũng không thèm để ý chuyện bọn họ có thể lý giải hay không, ta không làm trái với tâm ý của chính mình thì được rồi."

"Chẳng trách."

Tô Diệp Tử nghi vấn: "Chẳng trách cái gì?"

"Chẳng trách kỳ tài cùng thế hệ hết sạch," Vân Khởi nhẹ giọng, "Nhưng sư phụ lại thay mặt Đàn tông cất bước ra thiên hạ."

Tô Diệp Tử chăm chú nhìn hắn: "Bốn vị sư huynh sư đệ ngang hàng Húc Dương, không có ai kém hơn ta, bọn họ đồng dạng có thể thay mặt Đàn tông cất bước ra thiên hạ. Ta đạt được, có điều là vì ta theo hướng buông tuồng không thích gò bó trong tông, mà bọn họ muốn ở lại trong tông giáo hóa đệ tử."

Vân Khởi không phản bác, cũng không lên tiếng.

Mặc dù đây là đồ đệ ngoan, ý kiến bất đồng, Tô Diệp Tử cũng không bắt buộc. Hắn đứng dậy, cười nói: "Nếu Húc Dương sư huynh đã lên tiếng, đồ đệ ngoan liền thay Hàn Quỳnh phong đi đến điển lễ khai sơn nạp đồ cho cá mặt đi, nói thế nào ngươi cũng là đại sư huynh của Hàn Quỳnh phong đấy."

Vân khởi gật đầu đáp phải, đi theo sau lưng Tô Diệp Tử, liền thấy Tô Diệp Tử đi tới vách phía sau cổ thụ, đưa tay khều một cái, vách đá ầm ầm vang vọng, lộ ra thạch đạo có ánh sáng ở cuối đường.

"Từ nơi này đi ra..." Tô Diệp Tử quay đầu, đã thấy Vân Khởi nhìn tảng đá tròn bóng loáng có chiều cao ngang eo bên cạnh thạch đạo thất thần, không khỏi nở nụ cười, "Làm sao, có ấn tượng với nó?"

"Ta đã thấy tảng đá này?" Vân Khởi có chút ngơ ngác đặt câu hỏi, hắn cũng không nhớ rõ, nhưng tảng đá này mang đến cho hắn cảm giác quen thuộc tương tự bức tranh như ảo cảnh phía sau.

"Đây chính là Chiếu Tâm thạch dùng để kiểm tra trước khi vào tông mà ta đã nói với ngươi, lòng có cầu mong, đều sẽ bị chiếu lên trên." Tô Diệp Tử chỉ vào một khối đất trống hình tròn trước tảng đá, "Ngươi đứng vào đây."

Vân Khởi không do dự, đi tới, mặt ngoài tảng đá nguyên cực kỳ đá bình thường đột nhiên chậm rãi trở nên trong suốt, bên trong biến ảo nhe có mây mù, nhưng thủy chung không thấy người hay vật hiện hình.

"Vẫn là gần như giống mười một năm trước." Tô Diệp Tử tiếc nuối nhìn cảnh hỗn độn trên mặt ngoài tảng đá kia, "Xem ra ngươi muốn khôi phục ký ức, vẫn cần thời gian."

Vân Khởi vốn không ôm hi vọng gì, vào lúc này tự nhiên không cảm thấy thất vọng, rồi cũng không trì hoãn nữa, theo Tô Diệp Tử đồng thời từ thạch đạo bên cạnh rời đi.

Cửa thạch đạo chậm rãi khép lại.

Hai người đều không nhìn thấy chính là, mặt ngoài tảng đá tròn bên cạnh thạch đạo phía sau nghiêng xuống một góc, hỗn độn dần tán, sau đó lộ ra một chiếc lá xanh nhạt viền bạc.

Khai sơn nạp đồ năm năm một lần của Đàn tông là việc trọng đại mà cả thiên hạ đều biết, mỗi khi vào lúc này, toàn bộ Tiên Vực đều sẽ có các thị tộc tu tiên đưa những đệ tử tinh anh cùng thế hệ trong nhà mình đưa đến dưới chân núi Đàn tông, để cầu một đường tiên duyên.

Bên này Vân Khởi muốn đến điển lễ vừa mới bước lên mặt đất của ngoại tông, còn chưa hạ chân sau, bên cạnh đột nhiên truyền đến một tiếng kinh hưởng ——

"Đệ tử Lâm Thanh, chào viễn sư thúc tổ!"

Giọng người này vô cùng lớn, tuy Vân Khởi tính tình đạm định cũng bị làm cho cả kinh trợn to hai mắt nhìn sang.

Không ít người bên cạnh đều bị vạ lây, dồn dập nhìn sang, đặc biệt là khi nghe đến cái đại bối phận kia, trong lòng tính toán chênh lệch bảy đời bên trong, đều hoảng sợ nhìn về phía Vân Khởi. Chờ khi nhìn rõ tướng mạo của Vân Khởi, những người này đều âm thầm nhếch môi, thầm nghĩ chẳng trách.

Phải biết, bây giờ đệ tử thủ phong nội tông đã có mười đời, trong đó một ít đã rời tông du ngoạn, còn lại cũng làm trưởng lão nội tông, danh hiệu chấp sự từng người ẩn cư trong động phủ, quanh năm bế quan không ra ngoài, hoạt động bên ngoài đều là hai đời mới vừa tiến vào. Vì lẽ đó đệ tử bối phận khá thấp thường thì rất nhiều năm không gặp được đệ tử thủ phong mất đời trước trong nội tông, ngược lại cũng bớt lúng túng trên chuyện xưng hô. Còn bốn vị trưởng lão thủ phong, đệ tử nội phong nhất quán đều lấy xưng hô sư tổ, trong phong thì lại lấy danh hiệu trưởng lão tương xứng.

Mà Vân Khởi liền thành một ngoại lệ duy nhất—— Đệ tử thủ phong đời thứ nhất của Hàn Quỳnh phong, đại đệ tử dưới trướng trưởng lão đốc sát. Thực tế tuổi tục truyền cũng chưa đủ ba mươi, trẻ hơn rất nhiều so với không ít người trong những tiểu bối nội tông như bọn họ.

Nguyên bản trong lòng đa số mọi người đều không thoải mái, chỉ là ngoại tông thi đấu hôm qua, trong bọn họ còn chưa thu đồ đệ đi theo sư tổ các phong vào xem lễ, sau khi trở về mạnh mẽ nâng vị nhân vật nguyên bản là chuyện cười tông môn lên trời cao. Nếu chẳng qua chỉ mấy người nói cũng được, hết lần này tới lần khác đều muôn miệng một lời, nghe người nọ tu hành thần hồn cao thâm, trong lòng mọi người cũng là từng người thán phục mặc cảm không bằng. Lúc này đã thấy bản tôn, có một người tính một người, dồn dập khom người hành lễ.

Vân Khởi mới đầu không quen lắm, rồi nghĩ lại cũng là thoải mái, đưa tay khẽ đỡ: "Không cần đa lễ."

Lâm Thanh mở miệng trước thẳng người dậy, nói: "Viễn sư thúc tổ mời theo ta đi đến điển lễ."

Vân Khởi gật đầu, theo lời rời đi.
vay tiền online, bất động sản khuyến mãi giảm giá cực sốc căn hộ VIP 3 phòng ngủ chỉ có tại truyenhay.com

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Powered by dayveonline.com

loading...
DMCA.com Protection Status